
Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2008
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008
DẤU THÁNH
em xa như trăng lưỡi liềm ẩn khuất dưới lớp mây giữa tình yêu anh, những ràng buộc cuộc đời không đường mòn vẫy vùng đào thoát, không một kẽ hở để được thở một chút hương nhụy ngọt ngào hạnh phúc. lặng ngắt dấu ánh mắt nhìn lẻ loi để thấy vòng đời trôi mãi trong trường hư ảo.
những giọt lệ cháy bỏng nhớ nhung, mỗi ngày trái tim đau nhói lằn roi nghiệt ngã. phù sa sông lũ ngập chìm ký ức lời phán xét. ươm mầm tương lai là hủy diệt hiện tại. đớn đau nầy trở thành lời cứu chuộc. trong vòng thành cổ viên gạch phai màu rêu úa thời gian.
vẫn mỗi phút giây vọng âm chờ đợi, cho tình yêu nồng nàn tơ tưởng, chớp mắt đã ngày qua. Ngày của đời người tình cờ có mặt. mông lung những giấc ngủ chập chờn gọi tên sông biển. nét chữ ghi lại, chạm khắc thành nỗi cô đơn mât phương hướng.
tiềng cười em nổi lên trong góc ký ức hồng hào căn phòng nhỏ.sông hằng đêm nghe sông ru hời niềm đau dấu kín dưới dòng chảy âm thầm kỷ niệm phù hoa. Tình yêu không ngôn ngữ diễn đạt cho tròn lời yêu dấu. Góc phố xưa bên chiếc cầu nguyệt tận, nụ hôn giữa chốn đông người vẫn còn hương nụ.
em đã trở thành dấu thánh trong đời anh.
01.11.2008 ỏ Huế.
Thứ Ba, 28 tháng 10, 2008
PHÚC ÂM SÁNG CHỦ NHẬT
Thế là buổi sáng cuối tuần, nắng rất đẹp, trời hơi se lạnh, em treo những lời hẹn trên giàn giáo đu bay của gánh xiếc. Đẩy anh chơi vơi trong khoảng không gian đợi chờ,tuyệt vọng. Ngoài khung cửa sổ những con đường vẫn ầm ào tiếng xe xuôi ngược, rất vô tư. Ly cà phê còn nóng hổi ngọn gió mùa đông bắc trong thành phố già khọm. Họ đang hạnh phúc nhau.
Thế là buổi sáng cuối tuần, tiềng cười đồng vọng loang qua không gian đặt quánh những ghen tuông. Sao không là ngày thứ bảy để trao nhau nụ hôn. Anh làm gì ngày thứ bảy. Yêu em. Phận đời của những mảng sáng tối. Đã là thiên thu trong từng đoạn khó. Muốn được trăm năm cũng không có một ngày. Em vẫn là ẩn số không lời giải. Khuôn mặt nạ đeo sát da, che khuất sắc màu tím tái thời gian anh, năm tháng.
Thế là buổi sáng cuối tuần, lặng lẽ những khúc biến tấu sai nhịp. Tiếng đàn cô đơn manh tâm ru lòng người, bằng lời sám hối phải làm kẻ rộng lượng với chính mình. Nhẫn tâm đùa cợt cuộc tình, anh tự lừa dối bằng những lời có cánh để tặng riêng cho anh. Những chiếc cầu có nhiều hướng để đi về. Không có biển chỉ đường nào dẫn đến nhà anh.
Thế là buổi sáng cuối tuần, anh hoang phí thời gian bên những con chữ như bầy châu chấu rợp hết cánh đồng. Đôi mắt buồn dần theo chiếc kim đồng hồ vô tính đang quay. Anh nghe nhịp đập trái tim, có lúc mỏng manh tưởng chừng như đã ngưng lại. Sợi tóc em để dưới chiếc gối phủ đầy hơi ấm ngày thứ sáu mưa giăng. Em vẫn choá ngời trong ánh mặt trời, ở đâu đó, của buổi sáng chủ nhật.
tháng10.2008 ở Huế
TRONG NHỮNG THÁNG NGÀY
Tháng mười hai, chuyến bay muộn từ phố núi này qua phố núi em. ánh mắt nhìn như đã thăm thẳm tiếng chuông nhà thờ vọng lại. em vẫn nghe dạ khúc cho tình nhân trong những đêm không qua mau. Ngôi nhà bên đường ra khu vườn lặng lẽ dấu chân người
để lại, niềm riêng cho em.
Tháng mười hai, tên em là tiếng thầm gọi người yêu dấu. mơ hồ như
hơi sương mờ than thở.anh ngồi suốt những giờ trong đìu hiu cây cỏ. phút giây sẽ biền biệt cũng gọi về. lang thang với những sắc hoa sương giá, tà dương bên phía núi, mờ tầm nhìn với vong niềm riêng. nỗi cô đơn của hai người.
Tháng mườì hai, bức tranh biển xa lạc lõng trên bức tường gỗ xỉn màu. người đàn ông ôm tâm sự rờn rợn một mối tình màu hoa đào. Hoa và hồng nhan huyền hồ, thời gian vô tình vẫn thắm đẳm sắc màu xuân nhị. Đôi kính gìa nua trên chiếc bàn buồn bã day dứt độc thoại trong căn phòng lặng lẽ, ẩn kín một niềm đau không tên.
Tháng mườì hai xa xăm.
Thứ Hai, 27 tháng 10, 2008
CUNG VỌNG
Mây vần vần cuộn đỏ phù sa
bền bồng gội tre Gióng
âu yếm làng quan họ
huyền diệu tứ thân đưa người phiêu bạt
bước chân thiên lý quên nẻo đi về
mãi mê trải mộng sông nước
Gió quay lốc xoay vần thuỷ mặc
lững lơ nụ hoàng mai
hương ngát trời Tôn nữ
dang rộng đôi tay thanh xuân với gọi
trầm ẩn hoàng thành đông hanh giá buốt
tỉnh giấc chiêm bao sáu tiền
Trăng mênh mông một khung hội hoạ
cành trúc nghiên môi hồng
vời vợi hồn lãng tử
tháo thứ phương
hơi thở thì thầm cung bậc trần gian
chết lịm trái tim tưởng nhớ.
ĐÊM 30 Ở ĐỒI THIÊN AN với Cao Huy Khanh - Trần Lượng
Đêm bỗng nhiên lững lơ một nỗi nhớ
những tiếng thầm thì
thổi ngọn lá thông reo
bên triền đồi mược mà sương giá
Thiên An
chập chờn những gọi mời mộng ảo
Em không để lại gì hơn bước đi rộn rã
nụ hôn tuyệt vời
đêm đang sâu
đêm ba mươi choáng ngợp
qua mỗi gốc thông già
em quấn quýt mười ngón tay
hồng nhuận
Và thế thôi, khởi từ nhúm lửa nhỏ
Cháy bùng lên óng ánh một làn da
Soi bóng em, hằn vết nỗi đoạn đời
trần gian ơi,
điều không thể thả rơi vào quên lãng
với chiếc que diêm
đốt vội điếu thuốc
sao mà,
lại,
phải sang xuân rồi.
Ta gọi em từ bờ Bắc
xuống bờ Đông
một âm ba
viên đá tuổi thơ
qua hồ sen Vỹ Dạ
mùa thu, mùa thu
trơ miền yêu
một bóng tà dương
lạnh mầm bạch liên đông xế
Hạ huyền,hạ huyền
nụ sơ khai
hoa chớm bình minh
trắng chớp đời
yêu dấu
xa qua, xa qua
Đông xế
đại đoá màu vàng phai
hộ thành gió chướng
thổi tình cuồn cuộn
trái tim nhói mầm ghen tuông
Xuân về bên
em,
dòng sông lững lờ
nghìn cánh hoa
nở sáng màu hoàng ngự
em tươi như
đào hồng, không giá rét
Chợt có nhau
tỉnh lặng
giữa đêm xuân.
Thứ Hai, 13 tháng 10, 2008
KHÚC LÁ VÀNG RƠI CUỐI MÙA
gửi Trần Phá Nhạc
Lá vẫn rơi trong mùa đông
nhiệt đới
đợi xuân về mòn mõi
một sắc xanh
bạn lưu lạc
ta cũng phường chìm nổi
say chén rượu nồng
đùa với thế gian
ở nơi đây
đế chế của một thời
khúc hoài cảm
gợi đau lòng du tử
bạn với ta
phương
ngồi nhìn nhau rượu nhạt
mối tình sầu
bạn kê tay
lưu trú nẻo huyền không
ta vẫn cứ loay hoay
vòng sớm tối
khúc lưu linh
âm giữa đời, tịnh độ
ngỡ như miền cát bỏng
dấu chân đau
bạn tiển ta
quay vòng đời, xoay mãi
ta ngậm ngùi cười
giấu vết chim di.
Khuôn viên Dinh Độc Lập, 09.01.06.
Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008
E VÀ KHOẢNG LẶNG
những bông tuyết lèn kin nỗi nhớ
trắng phao
làn da bạch ngọc
nụ cười ấm
những chiếc răng long lanh hạt bắp Cồn Hến
tê buốt dông chảy
tuyết đánh thức lời tình tự
đôi môi E ngúng nguẫy
phiền
lòng rối lên niềm hạnh phúc
những dáng cây trơ cành buồn bã
tuyết nở hoa
phủ màu nhớ nhung
không sao quên
bước chân vội
hẹn hò
xa ngút miền yêu
giữa bốn bề sợi gió cực Bắc
se vội nụ hôn
gửi lững lơ về một góc Đông phương
ly giác của đường hội ngộ
E rở ràng nắng hạ nhiệt đới
tuyết tan, tuyết tan
nụ cười E thác đổ
vở bùng những ngóc ngách đợi mong.
DẤU THÁNH CHÌM
Sáng như hồi quang
màu xanh
chìm trong nỗi nhớ
mặt trời buổi chiều
không có
hơi thở ái tình
Đá xám lăn xuống chốn người
lăn như nụ hôn
muộn màng
vọng từ cõi cháo lú
định cư giữa thời gian xế bóng
Vòng cung không đổi
đường đi
nẻo về
cửa địa ngục không lối mòn
cho mỗi người
hơi thở
dại khờ yêu đương.
Canada tháng tư, 2007.
VIÊM TỊNH
ĐỐI TƯỞNG CÙNG EM
Những người bạn cũ mới
của những năm tháng mới cũ
luồn qua những ngọn gió.
Ngọn gió độc địa, thổi bay mông lung
mười phương tám hướng.
Họ đi như loài hoa cỏ phát tán
nẫy mầm và chọn cho nơi dừng lại.
Đất ở đâu cũng là đất. Còn
ta đất cũ, ta già đi cùng rơm rạ. Đón nhận và tiễn biệt.
Giọt nước mắt chảy không khổ đau chẳng hân hoan.
Thời gian, trò đùa của hư vô trên giá sách
rêu mốc bình thường đùa cợt
Đời ơi, trở nên hiu quạnh. Đó là hồi tưởng nhau. Không phải.
Đã hoà quyện từ kiếp nào.
Cháy bỏng tình nhân. Người trung tính
vẫn ấp ủ một bóng hình.
Đi tìm cho rạch ròi, chộ răng thì chộ mới yên tâm.
Kẻ bần hàn tìm manh áo. Còn người đang yêu cứ áy náy một lần lỡ hẹn.
Em.
Ngọt ngào tên lần gọi thì thầm
gợi tình trong cơn mộng mị rồi thăng hoa, cửa
địa ngục mở toang
ta vào nhau năm tháng có sá gì bạn bè,
nói tới nói lui, thở hơi tức tưởi,
ta vẫn tình cùng em.
Vẫn mãi bên ta dòng sông lạnh
chảy cuồn lưu ướt cõi ta bà.
Tap chí Tho mua thu 2003
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008

CỦA MỘT THỜI
Gửi H.Hải
những bậc thang đưa ta về
có em ở bên ta
hơi ấm sưỡi mùa xuân lạnh gía
chỉ còn em
bên bờ Vĩ Dạ thuở ấu thơ
trong khu vườn người bạn thời đi học
ta ngồi quạnh hiu
nghiệm ra, mình đang sống
rồi cũng phải ra đi
một ngày sẽ đến
những con đường nhỏ
đất và những viên sõi
lạo xạo dưới bàn chân trần rất thật
những người phụ nữ bên đời
chỉ riêng em cho ta hơi ấm
cho ta hương nồng
mùa đông của lẽ loi
không thể rời
ta đã về căn phòng không em
bên dòng sông biếc màu phí thuý
lòng buồn như trời chớm hoàng hôn.